Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Vợ ơi, “chân dài” lại gọi.

Hùng với Mai là bạn từ thuở nhỏ vậy nên khi họ yêu rồi lấy nhau thì hai bên gia đình đều mừng lắm. Mẹ Hùng chẳng phải nhọc công kén vợ cho con, mà có kén thì cũng chưa chắc đã kén được một cô con dâu ngoan hiền như MaiTheo bao phu nu
Mai tuy tuổi còn trẻ nhưng lại khéo ăn khéo nói, công việc nội trợ thì miễn chê. Hùng tự hào về vợ mình lắm. Cưới với nhau được một năm thì bố mẹ chồng cho hai người ra ở riêng. Mẹ chồng Mai bảo: “Ở riêng để thằng Hùng biết việc mà đỡ đần vợ. Ở với bố mẹ nó toàn dựa dẫm, sau chửa đẻ chỉ khổ cái Mai thôi”. Mai hạnh phúc vì có mẹ chồng tâm lý.
Cuộc sống những ngày đầu trong căn nhà mới trống trải khiến Mai không quen. Nhà 4 tầng mà chỉ có hai vợ chồng. Nhiều hôm chồng đi làm về muộn, Mai ở một mình thấy sợ quá nên đã qua nhà mẹ đẻ ở gần đấy ngủ. Hùng đi làm về lại phải qua đón vợ nhưng có hôm Mai đã ngủ say gọi thế nào cô cũng không chịu dậy. Nhà mẹ vợ lại chật không có phòng riêng cho vợ chồng, vợ lại đang ngủ cùng em gái vậy là Hùng đành lủi thủi ra về một mình.
Hôm sau Mai về nhà, Hùng giận dỗi:
– Vợ mà không về ngủ với chồng là chồng ra ngoài ngủ luôn đấy.
– Được rồi, vợ xin lỗi. Từ mai vợ không thế nữa nhưng chồng nhớ phải về sớm đấy.
Nhưng công việc của Hùng thì lại không thể về sớm được. Một hôm Hùng về đến nhà đã 11 giờ đêm, biết quá muộn nên anh cũng không qua nhà mẹ vợ đón vợ nữa. Nhưng lên giường nằm không có vợ cứ thấy thiếu thiếu, Hùng liền lấy điện thoại nhắn tin cho Mai:
– Vợ đã ngủ chưa? Anh mới về nhưng không có vợ nên không ngủ được.
– Nhưng muộn rồi làm sao em về được.
– Thôi em cứ ngủ ở nhà mẹ đi.
– Chồng nhớ đi ngủ ngay đừng có lang thang ra ngoài đấy nhá.
– Ừ, chồng ngủ luôn đây.
Nằm một lúc vẫn không ngủ được, Hùng lại lấy điện thoại nhắn tin cho vợ: “Vợ ơi, khó ngủ quá. “Chân dài” lại gọi, anh đi nhé”.
Đợi cả chục phút vẫn không thấy Mai trả lời Hùng nghĩ vợ đã ngủ rồi, anh cũng tắt điện đi ngủ. Thế nhưng 15 phút sau Hùng giật bắn mình vì tiếng chuông điện thoại vợ gọi:
– Có việc gì thế em?
– Anh đang ở đâu.
– Anh ở nhà.
– Ra mở cửa cho em.
chong ngoai tinh
Hùng vội vã xuống nhà, trong lòng thấp thỏm lo lắng không biết bên ngoại có chuyện gì mà vợ lại về lúc nửa đêm.
– Sao nửa đêm em lại về.
– Thế anh không đi à. Con kia đâu?
– Con nào… À…
Hùng ôm bụng cười sặc sụa.
– Cứ tưởng vợ kê cao gối ngủ rồi chứ. Hóa ra lại bò dậy định đi đánh ghen à?
– Em không đùa với anh. Nó đâu.
– Em tìm đi. Tìm được thì tự xử.
Mai ngó nghiêm một hồi nhưng chẳng thấy bóng dáng người nào trong nhà. Lúc này Mai mới biết mình bị chồng lừa, cô giận dỗi:
– Anh mà đi với con nào thì anh chết với em.
– Anh nào có con nào đâu. Từ trước tới nay trung thành với mỗi vợ.
– Em mà bắt được anh linh tinh thì em cắt luôn đấy.
– Anh sợ vợ rồi. Thôi lên phòng ngủ thôi em.
– Anh tắt điện em nhé.
– Không, tắt điện để anh lừa lúc em ngủ anh trốn ra ngoài à.
Hùng không giấu được tâm trạng vui sướng khi đã làm cho vợ nổi cơn ghen và chạy về nhà với mình. Từ hôm ấy dù có sợ ma đến mấy thì Mai vẫn cố gắng bật ti vi thật to và ở nhà đợi chồng chứ không sang nhà mẹ đẻ ngủ nữa. Vì Mai sợ nếu cứ để chồng ở nhà một mình thì biết đâu có ngày anh lại đi theo mấy cô “chân dài” kia thật. Lúc ấy có tìm cách giữ chồng cũng không được nữa, thôi thì cứ giữ sớm từ bây giờ cho chắc.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Em làm đổ cốc nước thôi, anh cứ ngủ tiếp đi

Con trai bước vào năm học mới, tiền học phí lại tăng. Anh nén tiếng thở dài, không để cho vợ nhìn thấy nét mặt mình sa sầm xuống. Tiền nong chi tiêu hàng tháng cứ đội giá nhau đi lên, đồng lương ít ỏi của anh không kham nổi nữa. Theo bao phu nu

Anh nhớ lại bản thân cách đây 8 năm, khi ngỏ lời cầu hôn chị, anh hứa sẽ mang cho chị cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy. Giờ đây, cái hiện thực tàn nhẫn này khiến anh thất vọng về bản thân, rằng anh không làm được lời hứa năm nào. Buồn rầu, bất mãn, anh sinh cáu kỉnh với những việc vặt vãnh trong nhà, anh trút hết giận dữ, phiền muộn công việc lên con và chị. Để rồi mỗi khi thấy khóe mắt chị vương nước, anh hối hận nhưng lần sau lại làm y hệt thế. Anh cảm thấy mình đang đẩy vợ ra xa khỏi vòng tay, càng lúc càng xa hơn.
Một đêm, anh giật mình tỉnh giấc lúc 4 giờ sáng vì mơ thấy ác mộng. Quờ tay sang bên cạnh không thấy vợ đâu, anh định nhỏm dậy đi tìm nhưng đầu còn chuếnh choáng cơn say ngủ nên lại thôi. Sau đó vài đêm anh lại bị tỉnh dậy bởi tiếng động lớn dưới nhà, đồng hồ vẫn điểm 4 giờ sáng. Anh lọ mọ đi xuống thì thấy tiếng chị vọng lên:
– Em làm đổ cốc nước thôi, không có gì đâu. Anh ngủ tiếp đi.
– Sao giờ này em xuống đó làm gì thế?
– Em lấy nước uống.
“Trong phòng cũng có bình nước mà?” – anh tự hỏi trong đầu như thế nhưng không nói gì thêm, lại lên giường ngủ tiếp.
Đêm nay là đêm thứ 5 trong tháng, lần này anh cố giữ bản thân nửa ngủ nửa thức. Đúng 4 giờ sáng, điện thoại vợ rung lên như có người gọi, chị rón rén bật dậy nhanh chóng rồi lọ mọ xuống dưới nhà. Anh nghe thấy như có tiếng rì rầm nói chuyện, lại nghe thấy chị khe khẽ hát nữa. Anh thấy lưng mình đổ mồ hôi trộm, người bí ẩn gọi điện cho chị đó là ai? Chị có người khác ư?
Anh để ý từ 1-2 tháng nay chị không còn hỏi anh tiền chi tiêu như mọi tháng nữa. Tiền điện, tiền học thêm của con mỗi khi anh hỏi đến chị đều bảo đóng đầy đủ rồi. Anh hỏi tiền đâu ra chị chỉ nhún vai công ty thưởng. Nhưng theo anh biết công ty chị đang gặp khó khăn, làm gì có tiền thưởng cho nhân viên đều đặn như vậy. Hay chị giấu anh điều gì?
Không thể chịu được thêm nữa, anh vùng dậy chạy xuống dưới nhà. Chị hoàn toàn bất ngờ, giật nảy mình lên rồi vội vàng giấu diếm sau lưng cái gì đó. Hành động khuất tất cả chị càng khiến anh điên tiết, anh gầm lên:
anh thuong em
– Cô lén lút làm gì sau lưng tôi bao ngày nay? Cô có người khác rồi đúng không? Nó cho cô tiền đúng không? Nó nhiều tiền hơn tôi chứ gì? Ở bên nó cô sung sướng quá rồi chứ gì? 4 giờ sáng nào nó cũng gọi điện hả? 2 người chim chuột nhau ở ngay trong nhà tôi thế này hả?
– Anh nói cái gì vậy? – Chị sững sờ  trước sự giận dữ của anh.
– Cô còn giả ngây giả ngô? Đưa tôi xem cái gì cô giấu sau lưng kia. Quà của thằng đó đúng không? Cô đưa ra đây!
Nói rồi anh lao vào giằng co với chị, hộp đồ trong tay chị rơi xuống tung ra bao nhiêu ảnh và đồ trang trí.
– Á à lại còn đi chơi cả nhau rồi cơ à? – Anh đẩy mạnh chị ngã xuống ghế rồi cúi xuống nhặt hết đống ảnh lên xem.
– Anh bình tĩnh lại và xem cho kỹ đi!
– Cô không phải thách!
Anh hung hăng xé bỏ lớp nơ bồng bềnh gắn trên bức ảnh ra. Ơ..ơ..toàn ảnh mấy đứa trẻ nít nào yêu nhau thế này? Mà lại nhiều thế? Những hơn 20 cái ảnh…
– Em nhận làm hộp quà kỷ niệm cho bọn trẻ yêu nhau. Dạo này đang có cái mốt này nên cũng đông khách lắm.
– Anh nghe thấy tiếng em nói chuyện với ai cơ mà?
– Em để rung báo thức thôi còn tiếng… – Chị ngượng nghịu gãi đầu: Buồn ngủ quá mà trời còn tối… em sợ…nên em hát một mình… cho đỡ…
– Sao… sao em không nói với anh? – Anh bước lại gần ôm lấy chị.
– Nói làm gì anh lại ngăn em. 150.000 đồng một hộp mà cũng lãi được kha khá. Em mới làm từ tháng trước mà đã đủ tiền cho con học thêm với mấy loại chi phí khác trong nhà rồi đấy.
– Nhưng.. em làm thế này vất vả quá.
– Có gì đâu anh. Chỉ bớt 2 tiếng ngủ mỗi ngày thôi mà. Miễn sao bớt được gánh nặng trên vai anh là tốt rồi. Em biết anh áp lực nhiều thứ tiền nong lắm chứ, giúp được anh thì em giúp thôi, cũng là giúp chính em và gia đình mình mà.
Nụ cười của chị khiến khóe mắt anh cay cay. Lời hứa năm nào của anh nhưng chị lại là người cố gắng hoàn thành nó mỗi ngày. Anh thật may mắn vì có người bạn đời thấu hiểu và thông cảm đến như vậy.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Cú lừa tình ngoạn mục trị giá 2 căn nhà

50 tuổi đời, tôi cứ nghĩ mình đủ sừng sỏ để nắm chắc những thứ là của mình. Thế nhưng, trước tình huống này, tôi không biết phải làm thế nào để đòi lại công bằng. Theo bao phu nu
Tôi là người có máu kinh doanh nên sau hơn 20 năm gầy dựng, cơ nghiệp của tôi cũng không thua kém ai. Chuyện làm ăn tôi một mình quán xuyến, chồng tôi là viên chức nhà nước, con trai tôi sống trong nhung lụa, được học hành đàng hoàng và giờ nó đang làm cho một hãng hàng không trong nước khá ổn định. Tôi cứ nghĩ với tài tính toán của mình, tôi chẳng bao giờ gặp thất bại. Vậy mà, tất cả mọi thứ tôi gầy dựng bao nhiêu năm bỗng dưng gãy đổ.
cua lua tinh ngoan muc
Nghĩa tình người dưng
Năm ngoái, tôi cho N., một Việt kiều vừa về nước thuê một căn nhà để mở công ty. Thời gian đầu, N. tỏ ra rất thiện chí, biết điều, chuyên nghiệp trong chuyện làm ăn. Dù tuổi N. chỉ đáng tuổi con tôi nhưng xét về độ khôn ngoan trên thương trường, tôi cũng phải có phần nể N. Nhờ có sự “mát tay” của N., tôi cũng kiếm thêm nhiều khoản kha khá nhờ làm cò mồi địa ốc cho những tay Việt kiều giàu có khác.
Sau nửa năm quen biết, tôi và N. đã thân thiết hơn. Một lần, N. tâm sự đã chán cảnh tha phương xứ người nên muốn đưa chồng và em gái về Việt Nam sinh sống. Hơn nữa, họ cũng có thể đỡ đần việc điều hành công ty giúp N. Cái khó là căn nhà tôi cho N. thuê khá nhỏ, sau khi sắp xếp văn phòng công ty chỉ còn lại một phòng trống nên không thể để cả chị em, vợ chồng sống chung được.
Nghĩ đến việc N. thường giúp mình kiếm mối làm ăn, tôi gợi ý rằng N. hãy để em gái về trọ tại dãy phòng trọ tôi xây dựng ngay bên cạnh nhà mình, còn vợ chồng N. có thể ở tại công ty để tiện việc làm ăn. Ban đầu, N. từ chối vì ngại phiền tôi nhưng sau khi nghe tôi tính toán rạch ròi tiền bạc ra tiền bạc, tình nghĩa ra tình nghĩa thì N. xuôi theo.
Bẫy sâu thâm tình
Sau khi chồng và em gái N. về nước 2 tháng, lấy lý do cần thêm mặt bằng để mở rộng kinh doanh, N. đã thuyết phục được tôi cho cô ấy thuê luôn căn nhà ở bên cạnh công ty để mở rộng việc làm ăn. Đúng lúc ấy, tôi phát hiện bị khối u ác tính ở ngực, phải sang Singapore điều trị ngay. Vì không có thời gian lo thủ tục giấy tờ cho N., tôi nghe theo đề nghị của cô ấy là cho N. mượn sổ hồng, hộ khẩu của 2 căn nhà để cô ấy tiện cơi nới mặt bằng, sửa 2 căn nhà và làm thủ tục với bên quy hoạch đô thị, hành chính… Muốn tôi yên tâm, N. bảo sẽ đặt cọc tiền để làm tin. Nghĩ là chỗ chị em, cùng với sự tự mãn về độ sừng sỏ của mình trên thương trường, tôi gạt đi việc đặt cọc.
Trước khi sang Singapore, tôi còn nhận được một tin vui là con trai mình đã phải lòng cô em gái xinh đẹp của N. Trước mối thân tình ngày càng bền chặt của tôi và N., tôi không lo lắng gì khi giao “sinh mệnh” 2 ngôi nhà vào tay N. để đi điều trị bệnh.
Sóng dậy máu đào
Ở nước ngoài, tôi luôn suy nghĩ về việc phải chuẩn bị mọi thứ để con trai cưới vợ và lấy đó làm niềm vui. Trở về sau 3 tháng trị bệnh, trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Vợ chồng N. và cô em gái đã biến mất. Ngôi nhà của tôi nay đã đổi chủ sang tên và trên hợp đồng mua bán, tên người đứng ra bán nhà là tôi với hộ khẩu, sổ hồng trao tận tay.
Tôi hoảng hốt quay sang tra hỏi con trai thì chỉ nhận được những cái lắc đầu tuyệt vọng vì… thất tình. Lúc đó, tôi mới hay mình vừa mất trắng hơn nửa cơ nghiệp của đời mình vào tay một kẻ lừa đảo mới hơn 30 tuổi đời.
Sau một thời gian nhờ mấy tay giang hồ lùng sục, tôi mới biết N. không phải là Việt kiều mà là tay lừa đảo, buôn lậu chuyên nghiệp. Bằng sự liều lĩnh, khéo léo, N. chui vào tận nhà những “khách sộp”, tạo dựng niềm tin rồi “rút ruột” của họ. Ngoài ra, N. còn dựa vào mác Việt kiều để buôn lậu hàng hóa. Và trong hơn 1 năm thuê nhà, quen biết với gia đình tôi, N. đã lợi dụng con trai tôi để vận chuyển trái phép cho N. hàng chục chuyến hàng qua đường hàng không.
Nếu đi kiện tôi sẽ đẩy đứa con trai độc nhất của mình vào con đường lao lý. (Ảnh minh họa)
Vì chuyện có dính líu đến con trai nên tôi hơi phân vân trước việc nhờ đến luật pháp can thiệp. Khi trong đầu tôi chỉ mới manh nha ý định mướn xã hội đen dằn mặt N. thì nhận được “tối hậu thư” từ cô ta: Nếu tôi không để cô ta yên thân thì số phận người yêu của con trai tôi, mẹ của đứa cháu vừa thành hình trong bụng con bé sẽ không có gì đảm bảo. N. còn tiết lộ sự thật động trời là cô em gái kia chỉ là một vai diễn. Cô gái trẻ là một con nợ bị N. giật dây, điều khiển. Hay tin người yêu đã có thai, con trai tôi vừa mừng vừa sợ. Nó khóc lóc, nài nỉ tôi hãy tìm cách giúp đỡ người yêu nó vì cô ta vô tội. Nó bảo nó không thể sống thiếu cô gái ấy.
50 tuổi đời, tôi cứ nghĩ mình đủ sừng sỏ để nắm chắc những thứ là của mình. Thế nhưng, trước tình huống này, tôi không biết phải làm thế nào để đòi lại công bằng cho mình. Nếu đi kiện tôi sẽ đẩy đứa con trai độc nhất của mình vào con đường lao lý. Nếu mượn tay “giang hồ”, tôi lại đem sinh mạng cháu nội ra đánh đổi và có thể khiến con trai thêm tuyệt vọng.
Dù vậy, tôi không thể nuốt nổi cục tức này và cũng không biết làm thế nào mới có thể giải thoát cho cô gái đó. Gần đây, tôi lại nghĩ rằng chắc gì những điều N. nói là sự thật? Liệu cô gái đó có thật sự yêu con trai tôi hay đã ấm êm với số tiền chia chác được? Tôi có nên liều mình với kẻ lừa đảo sành sỏi, ghê gớm kia không?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Anh nói không thấy vui khi bên tôi ngay sau khi có được tôi

Đến một ngày tôi vào hộp thư chat của anh và phát hiện những lúc anh nói đi ngủ là anh nói chuyện với cô gái khác. Tôi khóc sướt mướt, hỏi anh tại sao, anh nói khi bên tôi không thấy vui nữa. Theo bao phu nu

Tôi và anh quen nhau tình cờ trên mạng xã hội, có lẽ nhiều bạn cho đó là ảo, nhưng đối với tôi là thời gian hạnh phúc. Lúc mới quen nhau, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện suốt, từ sáng tới khuya, anh quan tâm từng chút, mặc dù không gặp nhau hằng ngày nhưng tôi cảm thấy rất ấm áp. Cứ thế hai tuần chúng tôi gặp nhau một lần vì ở cách nhau khoảng 100 km. Được anh yêu thương tôi thật hạnh phúc, cứ ngỡ anh là người sẽ cùng mình đi hết đoạn đường còn lại.
regrets-header
Đâu ngờ một tháng sau, vì bệnh nên anh phải làm phẫu thuật, không nói chuyện với tôi gần 2 tháng. Thời gian sau anh lạnh nhạt với tôi rất nhiều, tôi nghĩ do mệt nên anh không thể quan tâm. Công việc tôi rất bận, nhưng mỗi khi rảnh là tôi đi thăm anh, người ta bảo: “Sao mày cứ đi gặp người ta mà người ta không thăm mày”? Tôi nghe thấy lòng buồn lắm, nhưng sợ anh đi xa ảnh hưởng sức khỏe. Vậy mà tôi rất buồn mỗi lần gặp anh. Anh rất khác trước, tôi biết anh không yêu mình nữa. Tôi chỉ không hiểu sao anh không nói thẳng.
Giờ tôi vẫn yêu anh rất nhiều, anh cũng nói yêu tôi, nhưng không ngờ anh giấu tôi bao chuyện. Những khi anh nói đi ngủ sớm, không thể nói chuyện với tôi, tôi cũng vui vẻ với anh. Đến một ngày tôi vào hộp thư chat của anh và phát hiện những lúc anh nói đi ngủ là anh nói chuyện với cô gái khác. Tôi khóc sướt mướt, hỏi anh tại sao, anh nói khi bên tôi không thấy vui nữa.
Thật sự tôi yêu và đã đi quá giới hạn với anh, tôi không muốn tiếp tục sống nữa, hoàn toàn gục ngã. Tôi quyết định chia tay, anh đồng ý, tim tôi đau không thể tả được. Đến giờ tôi vẫn không hiểu được từ trước giờ anh có yêu mình không? Anh ra đi không lời tạm biệt, nói rời xa để tôi không buồn đau nữa và được hạnh phúc. Tôi chỉ biết cười cho bản thân. Tôi nhớ anh lắm, tình yêu này dành mãi cho anh.
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Xã hội này không dành cho những cô gái ngoan hiền?

Nếu ai đó nói với bạn rằng họ chỉ thích một cô gái ngoan hiền dịu dàng thì bạn đừng vội tin. Xã hội này không dành cho những cô gái như bạn đâu. Theo bao phu nu
gai ngoan
Khi tôi học lớp 6, tôi được cử đi thi học sinh giỏi văn. Đội tuyển của trường có tới 13 người nhưng lại chỉ chọn 2 người đi thi. Tôi cảm thấy mình may mắn vì ở lớp tôi không phải là học sinh xuất sắc nhất. Và niềm vui chẳng được bao lâu. Cuối buổi học, nhóm bạn của Hồng Linh – cô bạn chung đội tuyển với tôi chặn tôi trước cổng trường. Họ kéo tôi vào một góc và bảo: “Loại con gái đần độn như mày sao lại có thể được cử đi thi được. Chỉ là cô giáo nhầm lẫn giữa cái tên Diệu Linh và Hồng Linh thôi. Ngày mai mày cấm được đến trường nghe không? Nếu không mày biết tay tụi tao”.
Hôm đó tôi đã rất sợ nhưng vì vào được đội tuyển của trường đi thi cấp Quận là điều vô cùng may mắn và là sự nỗ lực không ngừng của tôi nên tôi vẫn quyết định đi học. Ngay lập tức “lời nguyền ác ma” được thực hiện. Suốt mấy tiết học tôi như ở địa ngục khi mấy cô bạn cùng lớp hết giật tóc, viết lên sách, vẩy mực lên áo. Cuối giờ xe đạp của tôi cũng bị tháo hơi. Tôi quyết định không thể im lặng mãi nên báo cáo với giáo viên chủ nhiệm. Cái tôi bất ngờ hơn cả chỉ là lời nói vô trách nhiệm của cô: “Bụt không trêu gà sao gà mổ mắt. Cô cũng đâu có hiền lành. Chuyện của các cô tự giải quyết với nhau. Đừng có lúc nào cũng làm phiền giáo viên. Tôi không phải quan tòa hay bố mẹ cô mà chiều cô mãi được”. Lần đầu tiên tôi nhận thức rõ rằng sự công bằng đã mất vì sự vô cảm của người tôi cảm thấy tin tưởng nhất lúc đó.
Năm tôi học lớp 9, lần đầu tiên tôi được tặng hoa hồng vào một ngày lễ rất đặc biệt. Khi ấy tôi ngồi ngay phía cửa sổ. “Chàng trai bí ẩn” – người tặng hoa hồng cho tôi chỉ xuất hiện trong có vài giây sau khung cửa và nói hai từ: “Tặng Linh”. Rất nhanh. Khi tôi chỉ mới vừa định hình được sự tồn tại của cậu ấy thì cậu ấy đã chạy ra phía rìa ngoài sân bóng trường. Cậu ấy đội mũ phớt và mặc chiếc áo len kẻ. Tôi nhìn theo bóng dáng cậu ấy và mường tượng lại. Chàng trai bí ẩn có một đôi mắt to màu nâu hạt dẻ. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ được. Tôi chưa kịp cảm ơn chỉ đứng bất động một hồi trước khi mấy cậu bạn cùng lớp giật lấy bông hoa trong tay tôi. Ngay lập tức họ có màn đấu bóng chuyền với bông hoa tội nghiệp.
xa hoi nay khong danh cho gai ngoan
Cuối buổi những gì tôi nhận được chỉ là bông hoa đã trụi cành. Đấy là lần thứ hai tôi cảm thấy mình đã bị đối xử tệ chỉ vì đã không dám đứng lên đoạt lấy quyền lợi của mình. Tôi sợ rằng sẽ lại ở trong thế giới cô độc như hồi tôi học lớp 6. Và tôi vẫn cứ tiếp tục bị bắt nạt ngay trong chính lớp học của mình. Tôi vẫn cứ là bình phong cho mọi tội lỗi của các cô cậu bạn trong lớp gây ra: Diệu Linh quên mang sách bài tập, Diệu Linh không mặc đồng phục, Diệu Linh nghỉ học không phép…Ngay chính thầy cô cũng chẳng nhớ nổi mặt tôi mà vẫn phê tên tôi trong sổ đầu bài với vô số tội. Tôi trở thành học trò cá biệt lầm lì trong khi chỉ tôi biết rằng lỗi của tôi chỉ là tôi quá hiền lành. Rồi không biết từ đâu tôi có biệt danh là rùa. Cái biệt danh này rất đúng với tôi. Tôi đã tự khép mình lại trong chiếc bóng của chính mình, nhỏ nhoi và đơn độc. Tôi cứ ẩn mình trong chiếc mai sần sùi đầy vết xước nhưng nó cho tôi một cảm giác an toàn.
Lên cấp III, tôi tình cờ quen một cậu bạn học chung trường. Tôi không có nhiều bạn ở lớp nên cậu ấy trở thành bạn thân nhất của tôi. Khi học thêm ngoài giờ chúng tôi luôn chọn chỗ ngồi cạnh nhau. Đăng Dương xuất hiện trong cuộc sống của tôi giống như một định mệnh được sắp đặt. Ở bên cậu ấy tôi luôn cảm thấy vui vẻ và an bình. Không dưới một lần tôi đã muốn nói với Đăng Dương điều ấy. Nhưng tôi đã không có cơ hội làm vậy…
Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi những ngày tháng đáng sợ và thi đỗ Đại Học. Học Đại học không giống như cấp III, ít nhất bạn bè cũ – những người bắt nạt tôi cũng không còn học chung. Một chân trời mới đã mở ra thế nhưng tôi vẫn là đứa con gái nhút nhát vô cùng. Tôi biết mình không thể sống mãi như thế được nên đã cởi mở hơn với mọi người. Cuối học kì một năm thứ II Đại học, lần đầu tiên tôi cảm thấy thích một cậu bạn cùng lớp. Tôi chủ động làm quen và bắt chuyện. Chúng tôi trở thành bạn thân từ lúc nào không hay. Cuối cùng tôi quyết định tỏ tình. Cái tôi nhận được chỉ là sự từ chối: “Kiên không thể thích Linh được Linh ạ. Linh rất xinh, rất dịu dàng. Nhưng Kiên chưa bao giờ thích những cô gái giống như Linh. Nói sao được nhỉ? Kiên muốn cô gái mình yêu mạnh mẽ và cá tính. Linh quá hiền lành. Đừng như vậy nữa Linh ạ. Phải thay đổi thôi”.
Năm tôi 24 tuổi, tôi có người yêu. Một người tôi luôn yêu thương và kì vọng rất nhiều. Anh giúp tôi vượt qua sự nhu nhược của bản thân. Chúng tôi quyết định ra mắt gia đình anh. Buổi nói chuyện không suôn sẻ như tôi nghĩ. Ba mẹ anh nói với anh: “Con bé này hiền nhưng không nhanh nhẹn. Con dâu gia đình ta phải khôn khéo. Có ghê chút cũng tốt chứ không nên lành quá con ạ”. Anh đã quyết định chia tay tôi không lâu sau đó. Tôi lại lần nữa thất vọng về mình. Vì sao tôi luôn nhường nhịn, luôn chịu đựng nhưng lại chưa bao giờ được một kết quả tốt. Phải chăng tôi không nên hiền lành như thế? Hiền lành ở xã hội này liệu có phải là một điều tốt?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Xem nhà nó giàu thì con hẵng cưới

Và vì thế, tôi sống cô độc giữa nhà chồng. Chỉ vì tham giàu mà tôi phải trả giá. Đàn ông giàu có hay phụ tình, có thể là đúng… Theo bao phu nu
tam su con gai
Tiền của mình để sắm sửa cho bản thân. Thời gian đi học thật nhàn hạ, bao nhiêu con mắt đàn ông ngưỡng mộ tôi vì tôi xinh đẹp, nhìn có vẻ trong sáng và rất nhanh nhẹn.
Lúc đó, nhiều người đã phát hiện ra bản chất tham giàu của tôi nên những gã trai bình thường không còn theo đuổi hay chơi thân với tôi nữa. Tôi cũng chẳng bận tâm vì tôi luôn xác định, chuyện tình cảm của tôi ở thời sinh viên chỉ là chuyện chơi bời, không cần thiết nhắc đến trong tương lai.
Khi tôi ra trường, đi làm, tôi may mắn lợi dụng được một người đàn ông giàu có xin việc cho mình. Vậy là, học hành chẳng bằng bạn bè nhưng tôi lại có được công việc tốt, thu nhập tốt hơn các bạn. Khi đó, tôi càng có điều kiện để khiến mình lộng lẫy hơn. Thời gian đi làm, dù có qua lại với người này, người nọ nhưng tôi đã đem lòng yêu, và yêu thực sự một người đàn ông. Người này rất bình thường, điều kiện kinh tế cũng bình thường, chỉ là anh có chí, rất biết làm ăn và có thu nhập khá ổn, không phải là quá giàu có gì so với những gã theo đuổi tôi.
Tôi có nói với mẹ rằng, anh ấy chưa có nhà cửa nhưng tương lai, một hai năm nữa sẽ mua được nhà cho hai vợ chồng. Mẹ tôi làm um lên, mẹ bảo ‘xem nó có nhà to thì hãy lấy, chứ không thì nghỉ đi. Mày bao nhiêu năm yêu đàn ông giàu, bây giờ chúng nó còn vây quanh mày, cung phụng mày chẳng xong, mày lại đi yêu cái thằng chưa có nhà có cửa. Mày bị điên à. Nhất định là không được con nhé. Xinh đẹp như con, thiếu gì trai giàu để ý. Yêu đại gia, cưới đại gia, chỉ có đại gia mà thôi’.
Nghe mẹ nói, tôi thấy run run. Tôi luôn nghĩ như mẹ nhưng lần này, khi gặp và yêu anh, tôi lại nghĩ khác. Tôi muốn cưới anh vì anh cũng không thua kém gì những người khác cho lắm. Anh có chí và tôi đã nhìn thấy tương lai rộng mở của anh. Chỉ có mẹ tôi chưa thấy gì nên mẹ mới nói vậy. Tôi muốn cưới anh. Nhưng mẹ tôi mà đã phản đối thì khó mà cãi. Ngày tôi dẫn anh về ra mắt, mẹ tôi buông những lời không hay xúc phạm anh. Mẹ tôi nói anh là loại này, loại kia, không xứng với nhan sắc của con gái mẹ, khiến anh tự ái và bỏ đi. Từ hôm đó, anh chia tay tôi hẳn, không vương vấn gì.
con gai khong nen lay chong ngheo
Tôi cô độc, đau khổ mất một thời gian nhưng cũng nhanh chóng yêu người đàn ông giàu có từng cưu mang tôi. Người này đã có vợ con nhưng đã chia tay, hiện tại đang ở cùng một cô con gái xinh xắn. Tôi về làm vợ anh thì phải làm mẹ kế của con gái anh. Chuyện này với tôi mà nói, không thể được. Nhưng mẹ tôi lại thở phào ‘ôi xời, nó giàu thế lo gì nó không mua được nhà cho con gái nó ở riêng. Mày để cho nó đứa con trai, nó cho mày lên tiên luôn, không phải lo nhé. Cứ về đó mà sống, quản lý tài sản đó, mẹ mày được nhờ’.
Lại một lần nữa tôi nghe lời mẹ nhưng lần này, có sự chán chường và muốn buông xuôi. Đúng, đời tôi sống trong cái sướng quen rồi, giờ lấy người nghèo chắc cũng khó lòng mà chịu đựng được. Tôi lấy anh, cũng nghĩ sẽ sinh cho anh một cu cậu thông minh nhưng nào ngờ, 2 lần đều sinh con gái. Sinh đến đứa thứ hai là con gái thì anh không màng gì tới tôi nữa, coi tôi như người ngoài luôn.
Suốt ngày anh ra ngoài chơi bời, nhậu nhẹt, chắc là có cả gái gú. Tôi thì chẳng được anh quan tâm, hỏi han một câu. Hàng tháng, anh đưa tiền đủ khoản chi tiêu cho hai con, chăm sóc các con và tiền lo sinh hoạt trong nhà, còn lại thì không cho thêm tôi đồng nào. Mẹ tôi hay vòi tiền, làm gì có mà cho mẹ vì tôi bây giờ còn thân tàn ma dại. Con chồng cũng coi tôi là kẻ đào mỏ, khinh thường tôi. Trước đây, vì anh yêu tôi nên còn được anh bênh vực, bây giờ thì chẳng ai ngó ngàng gì.
Tôi sống cô độc giữa nhà chồng. Chỉ vì tham giàu mà tôi phải trả giá. Đàn ông giàu có hay phụ tình, có thể là đúng. Nhưng đứa con gái tham lấy chồng giàu như tôi có gì đáng giá đâu. Tôi đã sống buông thả, lợi dụng người khác suốt thời gian dài, và bây giờ tôi phải trả giá cho việc đó.
Còn mẹ tôi, có người mẹ nào lại dạy con mình đi lợi dụng người khác, chỉ yêu người ta vì tiền như mẹ tôi không? Giờ con gái mẹ khổ, mẹ vẫn ung dung không nói năng gì, mẹ vẫn bảo ‘bỏ thì lấy người khác’. Một nách hai con, còn ai muốn cưu mang tôi nữa, ai muốn nuôi hai con của tôi mà gánh trách nhiệm. Tôi không thể ngờ mẹ lại suy nghĩ như vậy. Mẹ đã hại đời tôi. Từ khi lớn lên, mẹ đã tiêm vào đầu tôi tư tưởng tham giàu, muốn lấy chồng giàu và giờ đây, tôi đã phải gánh hậu quả ấy.
Tôi sống như cái bóng vô hồn trong căn nhà này và chẳng biết, ngày nào nữa, tôi sẽ bị anh tống cổ ra ngoài không thương tiếc. Tôi đau đớn vô cùng, phải làm sao đây? Có người mẹ nào lại như mẹ tôi.
Dạy con gái ngoan ngoãn, hiền lành, yêu thương chân thành, tìm được người chồng tốt thì không dạy lại dạy con gái lợi dụng người khác, lợi dụng tiền bạc và đẩy con vào cảnh cô độc, có chồng cũng như không. Thật sự tôi quá thất vọng về mẹ mình. Bây giờ, tôi bơ vơ khi thấy không có ai là người để mình tin tưởng nữa.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Vì anh mà tôi trở nên xấu xa

Lấy được kết quả xét nghiệm của anh, tôi vội vã lên kế hoạch có con với người khác rồi đổ vấy bắt anh bỏ vợ rước tôi về. Thế nhưng, tôi không ngờ gần 4 năm sau, âm mưu này đang dần bị lộ tẩy. Theo bao phu nu

Khi viết ra những dòng này, tôi biết tôi sẽ bị mọi người chê trách, “ném đá”. Thậm chí, có người sẽ gọi tôi là đồ độc ác, xảo quyệt. Nhưng tôi vẫn kể chuyện này ra vì mong có một lời khuyên chân thành để thoát khỏi tình trạng bế tắc hiện nay.
Tôi gặp anh vào một ngày mưa. Hôm đó, chúng tôi cùng trú mưa dưới một mái hiên. Trong lúc đợi mưa tạnh, tôi và anh có nói vài câu chuyện bâng quơ. Nhưng rồi anh lại xin số điện thoại của tôi, hẹn khi nào rảnh rỗi thì gọi tôi nói chuyện.
Suốt cả tháng sau, tôi mới nhận được điện thoại của anh. Anh hẹn tôi ra một quán cà phê ngoại thành. Nói chuyện được vài câu thì anh buồn bã tâm sự. Anh nói vợ chồng anh cưới nhau đã hơn 2 năm nhưng vẫn chưa có con. Anh lại là đích tôn của dòng họ nên mọi người đều mong chờ đứa trẻ này. Anh và vợ mình đã quá mệt mỏi.
Sau đó, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn. Chủ yếu là do anh hẹn gặp. Những lần gặp đó, tôi đều nghe anh kể về những cuộc tranh cãi, về những áp lực, chán chường trong cuộc sống vợ chồng. Càng ngày tôi càng cảm thương và mến yêu anh.
Tôi biết mình đã biến thành kẻ thứ 3 đáng kinh, đáng bị lên án. Bản thân tôi cũng không muốn vậy, chỉ là tôi không thể điều khiển được trái tim mình. Không chỉ dừng lại ở việc yêu anh và làm tình nhân trong bóng tối. Tôi còn trơ trẽn lên kế hoạch có con với anh để danh chính ngôn thuận bước chân vào nhà anh với tư cách vợ anh.
Vậy mà đã nhiều lần gần gũi, dù không dùng biện pháp tránh thai nào, tôi vẫn không có thai. Nói anh đi khám thì anh nổi điên lên rồi mắng tôi cũng giống vợ anh. Không tin tưởng vào khả năng đàn ông của anh. Bất đắc dĩ, tôi phải hẹn anh ra khách sạn vào buổi trưa. Hôm đó lần đầu tiên chúng tôi dùng đồ bảo hộ. Anh có lẽ cũng bất ngờ nhưng tôi nói tôi đang bị bênh phụ khoa, không muốn lây cho anh.
âm mưu
Nắm được điểm yếu của anh cũng như dòng họ anh. Tôi âm mưu có con với người khác rồi đổ vấy cho anh.
Khi lấy được thứ cần thiết rồi, tôi vội vã đem đến bệnh viện xét nghiệm. Kết quả, anh không hề có tinh trùng. Giờ thì tôi đã hiểu lý do anh không có con. Chỉ tội vợ anh, bị quy kết tội lỗi và sống trong đau khổ.
Nắm được điểm yếu của anh, tôi lên kế hoạch có con với người khác rồi đổ vấy cho anh. Chỉ có như vậy tôi mới đường đường chính chính mà thành vợ anh. Tôi đã đến gặp một người đàn ông từng yêu tôi chết đi sống lại và đề nghị được qua đêm với anh ta. Kể đến đây, tự tôi đã cảm thấy mình đúng là loại người không thể chấp nhận được.
Khi tôi báo tin có thai và yêu cầu danh phận rõ ràng. Anh vô cùng hạnh phúc và thề hứa với tôi sẽ ly hôn vợ gấp để cưới tôi. Không lâu sau, tôi đã nghe tin vợ chồng anh ly hôn, vợ anh ra đi mà không có một phân tài sản nào. Chẳng biết tại sao khi biết tin đó, tôi lại thấy sợ. Tôi không biết liệu có ngày mình sẽ có kết cục như vợ anh không?
Rồi tôi và anh chính thức kết hôn. Từ lúc mang thai đến khi sinh con, tôi được anh và gia đình chăm sóc chu đáo, tận tình. nhưng cũng vì thế mà tôi càng áy náy lương tâm nhiều hơn. Khi con trai tôi chào đời, họ hàng nhà chồng đến chúc mừng vợ chồng tôi rất đông. Thằng bé được xem như báu vật, được tất cả mọi người nâng niu, chăm sóc.
âm mưu
Tôi như phát điên lên vì lo sợ mọi chuyện bị lật tẩy. (Ảnh minh họa)
4 năm qua, tôi sống vô cùng vui vẻ và thoải mái. Thế nhưng, cách đây nửa tháng, người đàn ông kia bỗng gọi điện hẹn gặp tôi (dù tôi đã thay số điện thoại cách đây 4 năm). Anh ta nói anh ta đã vô tình nhìn thấy con trai tôi ở trường mẫu giáo. Đứa bé nhìn rất giống con anh ta. Anh ta hỏi tôi về đứa trẻ, còn nói nếu là con anh ta, anh ta sẽ nhận về, chứ không thể để nó ở với người khác, gọi người khác bằng cha. Tôi điếng người, liên tiếp phủ nhận nhưng anh ta không tin. Anh ta còn hăm dọa sẽ đem con tôi đi xét nghiệm.
Cùng lúc đó, tôi nhận được tin vợ cũ của chồng tôi đã lấy chồng rồi sinh con. Mọi người bắt đầu nghi ngờ về khả năng làm ba của chồng tôi. Họ bắt tôi phải sinh thêm một đứa con nữa vì con trai tôi hiện cũng đã 3 tuổi. Có người còn mách chồng tôi đi xét nghiệm để biết thực hư.
Mấy hôm nay, tôi mất ăn mất ngủ. Vừa phải canh chừng con mình từng chút một, tôi vừa phải tìm cách đối phó với nhà chồng về chuyện sẽ sinh thêm đứa con nữa. Tôi như phát điên lên vì lo sợ mọi chuyện bị lật tẩy. Ai cho tôi lời khuyên với?
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…

Làm chồng thì đừng một chút là mở miệng ra chê vợ mình

Không hiểu vì anh coi em là người quan trọng, hay vì cảm giác nặng nề u uẩn đã lâu, hay biết đâu chỉ là bản chất lăng nhăng bẻm mép, mà chỉ trong vài tháng gặp em qua công việc, anh đã chẳng giấu em chuyện gì. Theo bao phu nu
noi xau vo
Cái buổi tối, sau khi tổng kết xong dự án, anh có chút men, cứ nán lại ngồi cùng em, mà trong câu chuyện ấy, anh lại còn chê vợ! Em ngồi nghe một chút rồi cũng đành xin phép anh, phải cắt đứt câu chuyện, để em còn trở về nhà, khuya rồi, sợ chồng em mong.
Hôm ấy, anh kể rằng đời sống hôn nhân của anh buồn chán. Vợ anh không biết làm cho mình đẹp lên, chị lôi thôi xộc xệch, kém hấp dẫn đi nhiều khi mặc mãi mấy bộ quần áo free size cũ kỹ thùng thình. Vợ anh lại đoảng không biết quản lý tiền, nói năng vụng về, nấu ăn cẩu thả. Anh bảo, mẹ anh cũng hay bực bội vì con dâu, hai người họ “lườm nguýt” nhau cả năm nay rồi, nên anh không muốn về. Để tán tỉnh em, anh còn bảo, thầm ghen tị với chồng của em, chắc chồng em hạnh phúc lắm, anh ước sao được ở vị trí của người đàn ông ấy một lần!
Giờ thì em kể anh nghe, để anh thấy, dù ở vị trí của chồng em, có lẽ người có bản tính ra ngoài chê vợ như anh, không thể tốt với em như chồng em được!
Em vốn là đứa con gái quê mùa. Khi quen và yêu chồng, em đen trũi, béo tròn, mặc những bộ quần áo mua từ chợ thay vì chọn kỹ hàng trong shop. Chồng em điển trai lắm, lại thông minh. Nhưng anh ấy yêu em, chỉ vì em giản dị. Cưới nhau, lúc em sinh con xong là tròn 70kg, ở nhà chăm con, lại lười làm đẹp nên toàn mặc áo của chồng và mấy cái quần rộng thùng thình của mẹ em mang từ quê ra! Chồng thương em, ngày nào chồng cũng về sớm, bế con và nấu cơm cho em, để em tập yoga qua mạng. Em lười vận động, vết mổ còn đau, lại thích ăn đồ béo, nhưng thấy chồng về bế con, hai bố con ngồi, động viên em, quan tâm đến sự tiến bộ của em qua từng động tác, nên em thấy mình có động lực hẳn lên!

Chồng là người bên cạnh che chở, động viên tôi trong những lúc khó khăn nhất (ảnh minh họa)
Mẹ chồng rất khó chịu chuyện này, bà bảo con trai đang “đội vợ lên đầu”, bà “xéo xóc”, chì chiết em suốt ngày. Chồng chỉ cười hiền lành, bảo em nên nghĩ đơn giản đi, đừng chấp nhặt, rồi đến lúc em cũng sẽ già đi và mong “chiếm giữ” con trai của mình. Em nghe được những lời an ủi ấy, thấy chồng thương mình thật, hiểu cho những khó chịu của mình, nên em cũng nhẹ lòng hơn, cũng tự nguyện im lặng và thể hiện tình cảm với mẹ chồng! Dần dần, hai mẹ con đỡ căng thẳng với nhau hơn. Thực lòng, em chỉ  yêu và thương mẹ đẻ của em nhiều nhất, luôn thấy mẹ đẻ mình tốt nhất và luôn muốn dành tình cảm cho mẹ đẻ của mình nhiều hơn mẹ chồng. Nhưng vì chồng rất tốt với em, nên em mới cố gắng xóa bỏ quan niệm ấy. Anh ạ, em không chắc đến một ngày, chồng chê bai, trách cứ em, chồng không còn đối xử tốt với em, thì em có còn chu đáo với mẹ chồng em được nữa không?
Lại nói về tiền, hồi sinh con xong, năm đầu tiên làm mẹ, em chỉ ở nhà, sống dựa vào thu nhập của chồng, vậy mà mua sắm cực kỳ tùy tiện. Lại nghe lời mấy cô bạn xui dại “đầu tư”. Đến khi biết mình đã bị mắc lừa, thì đã mất một số tiền rất lớn. Em phải cố gắng mãi mới dám nói thật với chồng. Chồng em cũng giận, vì chúng em khi ấy rất nghèo. Nhưng thôi, anh ấy bảo cho qua và em có bài học nhớ đời! Nếu là người khác, chắc chỉ chuyện đó là đủ để anh ấy quyết định chia tay em rồi! Cho đến giờ, chồng cũng không có một lần nhắc lại, dù em hiểu rõ, anh ấy thức khuya, cặm cụi đêm hôm “cày cuốc”, cũng là để bù vào số tiền em đã làm mất của gia đình. Ai đó nói rằng, mê mẩn khi vợ xinh đẹp mới đúng là đàn ông, nhưng tha thứ cho vợ khi vợ dại dột mới đáng mặt ông chồng, anh ạ!
Em không phải mẫu phụ nữ tỉ mẩn, chăm chút công việc nhà. Em sống phóng khoáng, quảng giao và hợp với những công việc giao tiếp ở ngoài xã hội. Chồng em không vì thế mà ngăn cản vợ. Anh ấy đồng ý cho em thuê người giúp việc, để thời gian làm những công việc nào em muốn. Nhưng mỗi người đều phải thực hiện những nội quy về giờ giấc và công việc gia đình.
Như là, vợ chồng em cùng đi học nấu ăn, rồi thay nhau thực hiện những món ăn ngon cho con cái. Như là, không ai được dùng đến smartphone khi đang ở nhà với gia đình. Bố và mẹ đều lần lượt, thay nhau về sớm để chơi cùng với con rồi nấu cơm và dạy con nấu cùng. Những ngày chồng về sớm hơn, em có quyền đi tập thể dục, tụ tập bạn bè, hoặc đi làm đẹp. Chính em là người sẽ không thể duy trì được một gia đình nền nếp mà vẫn giữ hòa khí trong vui vẻ, nếu không có sự cố gắng và nghiêm túc thực hiện từ phía người đàn ông chung sống với mình. Ai đó bảo, đàn bà sướng khổ nhờ chồng, cũng đúng. Em thấy khó chịu với những người chê vợ – dù họ nói ra hay thầm so sánh trong đầu. Bởi lẽ, họ đã giao vào tay đàn bà cái nghĩa vụ phải một mình chèo chống, trong khi họ thì không ngừng đạp ngược mái chèo, vươn ngóng ra ngoài để cản trở, gây khó khăn cho vợ!
Xem thêm: Những tam su về tình yêu, gia đình và cuộc sống, chuyện ngoại tình,…